Tôi đã học tiếng Anh như thế nào từ một người rất dốt tiếng Anh

Câu Chuyện về tôi 

Gần đây có rất nhiều người hỏi tôi có dạy nghe nói Tiếng Anh cho họ. Lúc đầu, tôi không có quan tâm vì công việc của tôi còn rất bận rộn. Và tôi nói họ nên đi học Tiếng Anh giao Tiếp ở những Trung Tâm Ngoại Ngữ. Thế nhưng sau một thời gian học, họ nói với tôi rằng, học hoài mà không nói được, nghe được. Vì thế, tôi quyết định xem mình có thể giúp họ vượt qua thách thức này hay không. Tôi mở những lớp luyện nghe nói Tiếng Anh Chuẩn cho từng cá nhân. Kết quả bước đầu khá tốt. Nhờ học trực tiếp và có cơ hội nghe nói Tiếng Anh nhiều, người học có thể vượt qua những thách thức ban đầu như ngại nói sai, ngại hỏi…Tôi nghĩ đây là môi trường để họ vượt qua chính bản thân mình về khả năng nghe nói Tiếng Anh.

Tôi xin nói thêm về câu chuyện của tôi. Bạn có thể được khích lệ trong con đường hoàn thiện Tiếng Anh của bạn.

Trước đây:

Khi còn học ở quê thời cấp 1,2,3, tôi là một người cực kỳ “dốt” Tiếng Anh. Tôi còn nhớ lần đầu tiên học Tiếng Anh là lúc tôi vào học lớp 6. Lúc đó, thầy giáo là một người mà lần đầu tiên tôi thấy thầy nói Tiếng Anh. Cảm giác của tôi chỉ có thể nói với 2 từ: “ngơ ngác”. Và cứ như vậy lên lớp 7, 8 và 9. Tôi còn nhớ là anh bạn của tôi ngồi cùng bàn với tôi cũng mù tịt Tiếng Anh giống như tôi. Và rồi chúng tôi vượt qua những bài kiểm tra chắc nghiệm Tiếng Anh theo trò chơi may rủi. Tôi cùng anh bạn cùng bàn bốc thăm ABCD rồi chọn đại một đáp án. Chúng tôi vẫn vượt qua với kết quả tối thiểu “5 điểm”. Đôi khi chúng tôi vẫn phải thi lại..hì hì…

Qua lớp 10, lúc đó chúng tôi được chọn là thi hệ Tiếng Anh 7 năm hay 3 năm và vì Tiếng Anh của tôi dốt đặc, nên tôi chọn hệ 3 năm. Không hiểu sao, khi học lại hệ 3 năm, Tiếng Anh của tôi dường như vượt trội so với các bạn khác cùng lớp. Và khi kiểm tra, bao giờ tôi cũng đạt điểm 9 và 10 suốt từ năm lớp 10 đến lớp 12.

Thế nhưng năm đầu tiên học đại học, Tiếng Anh của tôi cũng lại “ngơ ngác”. Tôi còn nhớ là ở lớp Speaking, cô người Mỹ tên Erin nói chuyện, tôi dường như không nghe được một từ nào. Nhưng các bạn ở thành phố họ vẫn nói chuyện như với cô như người bạn thân thiết. Còn tôi thì không nói được một từ nào. Các bạn dường như coi tôi là một sinh viên hạng nhì, kẻ quê mùa không nói được Tiếng Anh. Và chính điều đó làm cho tôi khát khao chứng tỏ mình. Tôi biết là Tiếng Anh của tôi yếu hơn họ rất nhiều. Và tôi tìm cách để học. Tôi đã hạ quyết tâm là cứ mỗi chiều Thứ Bảy, tôi sẽ đến gặp cô Erin để trò chuyện (dù tôi không biết nói gì lúc đó). Và cứ như vậy một thời gian dài. Tôi cũng hạ quyết tâm là cải thiện kỹ năng nghe. Lúc đó, tôi chỉ đủ tiền mua một chiếc máy radio. Và rồi, tối nào tôi cũng bật một kênh nước ngoài để nghe Tiếng Anh. Tôi không nghe được từ nào lúc đầu, nhưng tôi muốn bản thân mình quen với tiếng nói đó, ít nhất là như vậy. Và suốt đêm, ngay cả khi tôi ngủ, chiếc radio vẫn phát sóng như thường. Có lẽ nó ru tôi ngủ…hì hì…

May mắn cho tôi là, bố mẹ tôi không đủ tiền để trang trải tiền cho tôi hàng tháng khi tôi là sinh viên. Vì thế, tôi buộc phải đi làm thêm. Nhưng tôi nghĩ, tại sao mình không đi làm thêm ở một chỗ mà có thể nói Tiếng Anh. Và tôi đã đi tìm một chỗ như thế. Tôi xin phỏng vấn tại một nhà hàng có chủ là Người New Zealand. Lúc phỏng vấn, dường như tôi không nghe được gì và chỉ nói được vài câu giới thiệu về bản thân. Có lẽ, tôi nói tôi muốn làm ở đây để học Tiếng Anh và nhờ quyết tâm của tôi mà tôi được nhận. Tôi bắt đầu làm việc và được đào tạo những thứ cần thiết trong nhà hàng. Và sau một thời gian làm việc, tôi đã trở nên tốt hơn. Lúc đó làm việc rất cực, tôi thường xuyên làm ca từ 18h đến 23-24h đêm, đôi khi đến 2h sáng tôi mới đi ngủ. Sáng hôm sau, khi đi học trên lớp, tôi chỉ biết chống tay che trán mà ngủ để không cho thầy cô thấy là tôi đang ngủ. Có lần, khi tôi đang ngủ như vậy, thầy giáo Tiếng Nga đã phát hiện ra và đuổi tôi ra khỏi lớp. Tôi không biết lúc đó bạn cùng lớp của tôi nói gì sau khi tôi bị tống ra khỏi lớp. Có lẽ họ giải thích là tôi phải đi làm thêm nên hôm sau tôi vẫn được vào lớp bình thường.

Tôi còn nhớ là có những người giảng viên Tiếng Anh người Mỹ dạy Tiếng Anh ở Đại học Quy Nhơn. Một buổi chiều, tôi đã có tình chạy bộ theo 2 người đó cũng đang tập thể dục. Tôi tự giới thiệu bản thân và làm quen với một người tên Mark. Chúng tôi đã trở thành bạn rất thân và anh ấy cũng dạy cho tôi thực sự rất nhiều điều, cả Tiếng Anh và cuộc sống. Mỗi lần tôi không có tiết học, tôi đều đến gặp và nói chuyện với anh. Chúng tôi thường xuyên uống cafe hoặc cùng nhau nói chuyện, đi ăn, tập thể dục… Tất cả những điều đó giúp Tiếng Anh của tôi nâng lên một cách rõ rệt. Bạn bè trong lớp tôi thấy tôi thay đổi một cách ngạc nhiên. Tiếng Anh của tôi đã hơn hẳn họ trong một thời gian ngắn. Tôi nói chuẩn hơn, nghe tốt hơn. Tôi vẫn nhớ mỗi lần trong lớp listening hay phiên dịch, chỉ cần cô mở xong một đoạn lần thứ nhất là tôi có thể nghe và dịch được rồi. Tôi luôn luôn dơ tay ở lần đầu tiên. Dường như cô đã biết khả năng của tôi nên sau một thời gian, cô không gọi tôi nữa. Tôi thấy rằng chính động lực khiến tôi phải tìm ra con đường, quyết tâm thay đổi khả năng tiếng Anh của mình. Thực tế là tôi xuất phát không giỏi tiếng Anh. Bạn phải có động lực để rèn luyện tiếng Anh mỗi ngày dù đôi khi nó rất nhàm chán. Giống như tập thể dục vậy, ai cũng biết là tập thể dục là tốt, nhưng có mấy ai tập hàng ngày?

Tôi còn nhớ là lần đầu tiên đi tham dự Club nói Tiếng Anh ở trường, tôi thật sự thích thú cách nói chuyện của người MC, rất trôi chảy và bỏng bảy. Và tôi ước sao tôi nói được như vậy. Chính những khát khao và động lực này giúp tôi cải thiện được những kỹ năng của tôi.

Ngày nay, tôi có thể tự tin về khả năng Tiếng Anh của mình. Tôi có thể dịch trong những hội nghị kinh doanh một cách trôi chảy và với nhiệt huyết nóng cháy (dịch live trên cabin). Dường như mọi người rất thích thú khi nghe tôi dịch. Họ nói nếu không có tôi thì dù diễn giả nói hay như thế nào, người dịch vẫn không chuyển được hết ý của họ cho thính giả. Tôi thực sự tự hào về điều này!

Qua những điều này, tôi muốn nói với bạn rằng: bạn có thể nói và nghe Tiếng Anh tốt. Tôi chỉ là người bình thường có thể làm được, bạn cũng có thể! Tôi ở đây để giúp bạn.

Chúc bạn đạt được ước nguyện!

Đinh Công Huy

Đọc thêm Phương pháp học tiếng Anh hiệu quả nhất mà tôi từng biết 

Comments

comments

Tags

book (2) bán hàng hiệu quả (1) Bán nhà 77 Nguyễn Trọng Tuyển Quận Phú Nhuận (1) bất động sản thương mại (1) Bầu đức (1) chia sẻ bí quyết (1) chuyên gia bất động sản (1) Cách chốt sale (1) Cách học tiếng Anh Hiệu Quả (2) Cách kiểm tra thông tin cá nhân bị phát tán trên facebook (1) cách sử dụng tiền thông minh và đem lại sự tự do (2) cách thay đổi các thói quen (1) cách đơn giản để đạt được mục tiêu bất kỳ (1) công việc bán thời gian (1) Doanh Nghiệp Của Thế kỷ 21 (1) Dạy con (1) giá trị tài sản ròng (1) HAGL (1) Huyền Chip (1) Kfc (1) không bao giờ bỏ cuộc (1) Khởi nghiệp (1) Kinh doanh kết nối (1) Kiếm tiền bằng Instagram (1) kỹ năng sales (2) Kỹ năng trong phỏng vấn xin việc (1) mục đích sống (1) Người thợ xây Sắp nghỉ hưu và bài học về sự tận tâm trong công việc (1) Nhà giả kim (1) Nhặt được 52 nghìn đô bài học về sự liêm chính (1) Những đầu sách mà người thành công hay đọc (2) Phụ nữ có 3 việc không thể ngừng được đó là Học hành xinh đẹp và kiếm tiền (1) Phụ nữ cần có 3 điều (1) reading books (3) review nhà giả kim (1) startup (1) sử dụng tiền (1) thiết lập mục tiêu (1) Thói quen tốt (1) thẻ tín dụng (1) Tim Cook (1) Tân Giám Đốc Facebook Việt Nam (1) tự do tài chính (1) Xây dựng cộng đồng tiêu dùng (1) ý tưởng kinh doanh độc đáo (2)

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*